Các biện pháp quản lý nhập khẩu phi thuế quan

Các biện pháp quản lý nhập khẩu phi thuế quan
5 (100%) 1 vote[s]

Khi thuế quan trên thế giới có xu hướng giảm thì một loạt biện pháp phi thuế quan mới ra đời rất tinh vi, chặt chẽ như các hạn chế định lượng, hoặc các rào cản kỹ thuật v.v…

1. Hạn ngạch (Quota).

(có cả hạn ngạch nhập khẩu và hạn ngạch xuất khẩu nhưng trong khuôn khổ bài học thì chỉ nghiên cứu về hạn ngạch nhập khẩu).

a) Khái niệm.

Là quy định của Nhà nước về số lượng hoặc giá trị hàng hoá cao nhất được phép nhập khẩu trong một thời gian nhất định (thường là 1 năm). Trước đây khi VN xuất khẩu hàng dệt may sang EU, Nhật Bản đều phải chịu hạn ngạch nhưng gần đây EU đã bãi bỏ hạn ngạch hàng dệt may cho VN. Nhưng hàng dệt may xuất sang Nhật và Mỹ vẫn phải chịu hạn ngạch.

b) Phân loại hạn ngạch.

(i) Hạn ngạch chung (global quota): được áp dụng cho tất cả các quốc gia mà không căn cứ vào xuất xứ của hàng hoá. Ví dụ: nước A có nhu cầu là 2 triệu tấn gạo và năng lực sản xuất của nước đó là 1 triệu tấn vậy nước đó đề ra hạn ngạch nhập khẩu là 1 triệu tấn gạo. Nhưng nếu có một loạt nước xuất khẩu gạo sang nước A trong đó có nước B có năng lực sản xuất và xuất khẩu gạo rất lớn tới 900 nghìn tấn gạo vào nước A, điều này khiến cho các nước C, D, E, F cảm thấy họ quá bị thiệt thòi bởi hạn ngạch này bởi hạn ngạch này quá khắt khe và họ đòi hỏi phải dành cho họ một phần nhất định trong đó.

(ii) Hạn ngạch thị trường / lựa chọn (selective quota): căn cứ vào xuất xứ của hàng hoá. Tiếp theo ví dụ trên: Nước A khi đề ra hạn ngạch 1 triệu tấn gạo theo hạn ngạch thị trường trong đó phân bổ nước B thì 700 tấn, nước C 200 nghìn tấn, nước D 100 nghìn tấn – thì đó là hạn ngạch thị trường.

c) Những căn cứ để xây dựng hạn ngạch nhập khẩu:

(i) Nhu cầu trong nước và nhu cầu đó phải có khả năng thanh toán.

(ii) Khả năng đáp ứng, năng lực cạnh tranhvà nhu cầu cần bảo hộ của sản xuất trong nước. Ví dụ như VN đặt mục tiêu là sản xuất xe máy và từ đó đề ra hạn ngạch nhập khẩu phụ tùng xe máy.

(iii) Cam kết của chính phủ các nước với nhau. VD: Philipin đề ra hạn ngạch nhập khẩu gạo thì họ phải có sự thương lượng với các nước đối tác khác của họ.

d) Tác động của hạn ngạch nhập khẩu.

– Tích cực:
(i) Đảm bảo cam kết giữa các chính phủ;
(ii) Dự đoán trước lượng hàng nhập khẩu vào thị trường nội địa;
(iii) Bảo hộ sản xuất trong nước;
(iv) Tiết kiệm ngoại tệ;
(v) Hướng dẫn tiêu dùng.

– Tiêu cực:
(i) Thất thu cho Chính phủ (nhập khẩu hạn chế giảm thuế)
(ii) Gây ra hiện tượng độc quyền cho người được cấp hạn ngạch; kèm theo đó gây ra tình trạng thiếu minh bạch tạo kẽ hở cho tiêu cực.
(iii) Cản trở sự phát triển của thương mại quốc tế
(iv) Duy trì sản xuất kém hiệu quả và gây thiệt hại cho xã hội.

e) Quy định của WTO về sử dụng hạn ngạch.

Điều XI của GATT cấm áp dụng tất cả các biện pháp bảo hộ dẫn tới hạn chế định lượng đối với hàng nhập khẩu. Ta thấy như mặt hàng dệt may là thế mạnh của các nước đang phát triển, nhưng các nước phát triển đã tìm cách bảo hộ trong thời gian rất dài nhưng theo xu thế tự do hóa thương mại Hiệp định dệt may kết thúc 1/1/2005 hạn ngạch hàng dệt may đã bị xóa bỏ. Các biện pháp bảo hộ dẫn tới hạn chế về định lượng với hàng nhập khẩu mặc dù cấm áp dụng hạn ngạch nhưng WTO vẫn cho trong một số trường hợp nhất định do vậy có những ngoại lệ trong việc áp dụng hạn ngạch chẳng hạn như lý do về tự vệ.

2. Hạn ngạch thuế quan (Tariff Quota).

Khái niệm: Hạn ngạch thuế quan là chế độ trong đó quy định sẽ áp dụng một mức thuế bằng không “0” hoặc thấp đối với những hàng hoá được nhập khẩu theo đúng số lượng quy định. Khi hàng hoá nhập khẩu vượt quá số lượng quy định thì sẽ áp dụng mức thuế cao (còn gọi là thuế lần 2) để bảo hộ các nhà sản xuất trong nước. Hạn ngạch thuế quan là công cụ kết hợp cả hạn ngạch và hạn ngạch thuế quan, nếu doanh nghiệp nhập khẩu dưới 1 triệu tấn gạo thì DN được hưởng thuế xuất ưu đãi (thấp, thậm chí là 0%), nhưng nếu DN nhập khẩu từ tấn gạo thứ 1 triệu lẻ 1 trở đi thì DN sẽ bị chịu một mức thuế bổ sung cho phần vượt đó.

Thường được áp dụng trong lĩnh vực nông nghiệp. VD: Nhật Bản nếu nhập khẩu sản phẩm sữa, tinh bột trong hạn ngạch thì chỉ chịu mức thuế là 0%, nhưng nếu nhập khẩu ngoài hạn ngạch ví dụ như phomat thì phải chịu mức 40% hoặc như tinh bột thì phải chịu mức 35%.

Phân biệt với hạn ngạch tuyệt đối (hạn ngạch nhập khẩu): Hạn ngạch tuyết đối chỉ được phép trong số lượng quy định còn hạn ngạch thuế quan thì vẫn cho phép nhập khẩu vượt số lượng quy định (nhưng phải chịu mức thuế khác cao hơn).
Ở Việt Nam áp dụng đối với một số mặt hàng như trứng gia cầm, muối, đường v.v..
Lưu ý: Quy định của WTO: cho phép sử dụng hạn ngạch thuế quan.

3. Cấp giấy phép nhập khẩu (Import Licensing Procedures).

Đây là một thủ tục hành chính quy định rằng việc kinh doanh nhập khẩu phải được nhà nước cho phép bằng cách cấp cho nhà nhập khẩu giấy phép nhập khẩu.

a) Phân loại giấy phép nhập khẩu:

(i) Cấp giấy phép nhập khẩu tự động; Loại giấy phép này sẽ được xét duyệt và cấp ngay lập tức cho doanh nghiệp mà không gây ra bất cứ khó khăn nào bởi vì mục đích của loại giấy phép này nhằm phục vụ cho công tác thống kê của nhà nước để quản lý hoạt động xuất nhập khẩu.
(ii) Giấy phép nhập khẩu không tự động. Doanh nghiệp xin cấp phải đáp ứng những điều kiện nhất định.

4. Cấm nhập khẩu.

Là biện pháp quản lý của Nhà nước trong đó Nhà nước cấm nhập khẩu những mặt hàng nhất định vào thị trường nội địa.
Có hai hình thức cấm:
(i) Cấm theo mặt hàng. Như ma túy, các hóa chất độc hại văn hóa phẩm đồi trụy, các phương tiện vận tải tay lái nghịch, hoặc như trước kia VN cấm nhập khẩu ô tô tay đã qua sử dụng.
(ii) Cấm theo thị trường. Việc cấm nhập khẩu theo thị trường thường theo những mục đích, lý do nhất định như bảo vệ an ninh quốc phòng, bảo vệ đạo đức xã hội, bảo vệ sức khỏe con người . Cấm nhập khẩu gia cầm từ những nước bị dịch cúm gia cầm nhưng vẫn nhập khẩu gia cầm từ các nước không bị dịch cúm. Hoặc như Mỹ cấm nhập khẩu hàng hóa từ những nước đối đầu với Mỹ và bị cấm vận.

5. Hạn chế xuất khẩu tự nguyện (Voluntary Export Restraint – VER).

Tên khác: Thỏa thuận hạn chế tự nguyện (VRA – Voluntary Restraint Agreement).
Là thỏa thuận song phương giữa nước xuất khẩu và nước nhập khẩu, theo đó nước xuất khẩu tự nguyện hạn chế xuất khẩu sản phẩm nào đó ở mức độ nhất định vào nước nhập khẩu nhằm ngăn ngừa những biện pháp hạn chế thương mại mà nước nhập khẩu có thể đặt ra. Trong trường hợp hạn chế xuất khẩu tự nguyện, nước nhập khẩu là nước có tiềm lực kinh tế rất mạnh.

Biện pháp này thường được đưa ra theo yêu cầu của nước nhập khẩu và được nước xuất khẩu chấp nhận nhằm ngăn chặn những mối đe dọa và những hạn chế đối với ngoại thương của mình. Tính chất tự nguyện mang tính tương đối, thực ra không có quốc gia nào tự nguyện hạn chế xuất khẩu sản phẩm của mình mà là dưới sức ép của nước nhập khẩu, thực chất hạn chế xuất khẩu tự nguyện là một hình thức thương lượng mặc cả giữa hai quốc gia xuất khẩu và nhập khẩu, để ngăn ngừa những hạn chế thương mại đó thì nước xuất khẩu buộc phải hạn chế xuất khẩu sản phẩm của mình. Biện pháp này được sử dụng phổ biến từ sau chiến tranh thế giới thứ II, khi đó Nhật Bản và một loạt các nước đang phát triển khác nổi lên với giá chi phí nhân công rẻ và xuất khẩu hàng dệt may tăng vọt sang thị trường Mỹ và các nước phát triển khác, trước tình hình đó thì Mỹ và các nước phát triển đã họp lại với 4 nhà dệt may chính là Nhật, Hồng Kông, Pakistan và Ấn Độ và thương thuyết để gây sức ép buộc 4 nước này phải giảm tốc độ tăng trưởng hàng dệt may của họ; giảm kim ngạch xuất khẩu hàng dệt may – Đó là lần đầu tiên Hạn chế xuất khẩu tự nguyện được sử dụng. Sau đó trong những năm 70, 80 biện pháp này được sử dụng rất rộng rãi trong lĩnh vực hàng ô tô và hàng điện tử. Nhật Bản tự nguyện hạn chế xuất khẩu sản phẩm ô tô và điện tử của mình sang thị trường Mỹ dưới sức ép của Mỹ.

Tác động cùa biện pháp hạn chế xuất khẩu tự nguyện:
Như hạn ngạch nhập khẩu, VER cũng làm giảm khối lượng trao đổi mậu dịch và làm cho giá cả hàng hóa tăng lên. Biện pháp này đối với nước xuất khẩu cũng có những tác động nhất định là vì lượng hàng xuất khẩu bị giảm sút nhưng khi hàng giảm sút thì giá cả hàng hóa có thể tăng lên, và cũng ngăn ngừa những hạn chế thương mại trong tương lai nên nước xuất khẩu có thể có được những lợi ích nhất định ví dụ như khi Mỹ yêu cầu Nhật phải hạn chế xuất khẩu tự nguyện đối với một số sản phẩm của mình trong những năm 70-80 thì kết quả là các dây chuyền sản xuất của Nhật được lợi.
VER chỉ áp dụng đối với một số mặt hàng và một số nhỏ các nhà xuất khẩu.

Nếu một nước xuất khẩu nào đó thực hiện hạn chế xuất khẩu tự nguyện với đối tác nhập khẩu của mình thì các nước xuất khẩu khác có thể tăng khối lượng xuất khẩu của họ sang đối tác này. Nếu Mỹ yêu cầu Nhật hạn chế xuất khẩu hàng ô tô của mình sang thị trường Mỹ, các nước sản xuất ô tô khác như Đức, Pháp, Ý v.v.. sẽ tăng lượng hàng xuất khẩu vào thị trường Mỹ bù đắp vào phần thiếu hụt ở đó và như vậy biện pháp này không thể duy trì lâu dài được.

Chỉ là biện pháp bảo hộ mậu dịch mang tính chất tạm thời và hiệu quả không cao.
Từ những năm 90, WTO cấm tất cả các hình thức bảo hộ dẫn tới hạn chế định lượng đối với hàng nhập khẩu do vậy có điều khoản cấm áp dụng hạn chế xuất khẩu tự nguyện (có một số ngoại lệ nhất định).

6. Các biện pháp tài chính tiền tệ.

Với các biện pháp tài chính tiền tệ, Nhà nước sử dụng công cụ tài chính tiền tệ để điều tiết hoạt động xuất nhập khẩu của mình. Các biện pháp tài chính tiền tệ được chia ra làm 3 loại cơ bản:

(i) Ký quỹ hay đặt cọc: Nước nhập khẩu yêu cầu các chủ hàng nhập khẩu phải đặt cọc một khoản tiền nhất định tại ngân hàng trước khi được cấp giấy phép nhập khẩu. Biện pháp này làm tăng chi phí hoạt động nhập khẩu, nước nhập khẩu có thể yêu cầu đơn vị nhập khẩu một khoản đặt cọc một tỷ lệ nhất định (chẳng hạn 50%) giá trị lô hàng đó tại ngân hàng thì họ mới cấp giấy phép nhập khẩu – Như vậy là một số tiền đã được đưa vào ngân hàng mà doanh nghiệp đáng nhẽ có thể sử dụng số tiền đó để đầu tư sản xuất kinh doanh quay vòng vốn kinh doanh mang lại lợi nhuận hoặc chỉ gửi ngân hàng cũng có thể thu được lãi suất do vậy đây chính là một hình thức thuế gián tiếp đánh vào hoạt động nhập khẩu làm tăng chi phí hoạt động nhập khẩu.

(ii) Quản lý ngoại hối: Nhà nước quy định sẽ quản lý và kiểm soát việc thu chi và sử dụng ngoại hối trong quan hệ buôn bán với nước ngoài. VD: Các doanh nghiệp xuất khẩu thu được ngoại tệ thì nhà nước có thể có biện pháp để yêu cầu các doanh nghiệp bán lại. Chẳng hạn trong thời kỳ khủng hoảng tài chính tiền tệ Châu Á Nhà nước yêu cầu các doanh nghiệp nếu dư thừa ngoại tệ phải bán lại cho ngân hàng để tránh tình trạng doanh nghiệp găm giữ ngoại tệ. Đối với những doanh nghiệp nhập khẩu cần phải mua ngoại tệ thì Nhà nước sẽ đề ra một số quy định ví dụ như doanh nghiệp phải có hạn ngạch, giấy phép nhập khẩu thì ngân hàng mới bán ngoại tệ để có tiền thanh toán cho người bán. Trong thời kỳ khủng hoảng tài chính tiền tệ, Nhà nước bắt các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài phải hội tụ đầy đủ các điều kiện nhất định thì mới được phép mua ngoại tệ để thanh toán với nước ngoài và Nhà nước buộc các doanh nghiệp đó phải xuất khẩu hàng hóa để cân đối lại ngoại tệ. Những biện pháp này có những tác dụng nhất định khắc phục tình trạng thiếu hụt ngoại tệ trong thời kỳ đó.

(iii) Cơ chế nhiều tỷ giá: Nhà nước quy định các mức tỷ giá khác nhau khi bán ngoại tệ cho nhà nhập khẩu. Giả sử có hai doanh nghiệp nhập khẩu, một DN nhập khẩu mặt hàng A và ngân hàng bán cho DN này với tỷ giá 1$ = 10.000VND, một DN nhập khẩu mặt hàng B được ngân hàng bán cho tỷ giá 1$ = 12.000 VND Nhà nước hạn chế mặt hàng B; Việc quy định tỷ giá cao như vậy sẽ có tác dụng hạn chế nhập khẩu (DN phải mất nhiều VND để có được số lượng $ để nhập khẩu).

7. Quy định về xuất xứ của hàng hóa – (Rules of Origin).

Nước nhập khẩu đưa ra các yêu cầu về xuất xứ của hàng hóa để được nhập khẩu hoặc để được hưởng những ưu đãi nào đó.
Những nguyên nhân cần phải biết về xuất xứ để (i) Xác định mức thuế suất khác nhau và (ii) Xác định việc đóng nhãn mác có hợp lý không và (iii) hỗ trợ các cơ quan nhà nước thống kê về kinh doanh xuất nhập khẩu.

8. Thủ tục hải quan (Customs Procedures).

Là những công việc mà người làm thủ tục hải quan và nhân viên hải quan phải thực hiện theo quy định đối với đối tượng cần làm thủ tục hải quan khi hàng hóa xuất khẩu, nhập khẩu hoặc quá cảnh. Những đối tượng làm thủ tục hải quan là chủ những lô hàng nhập khẩu, những người được chủ những lô hàng nhập khẩu ủy quyền, các đại lý làm thủ tục hải quan.
1.9. Rào cản kỹ thuật trong thương mại quốc tế (Technical Barriers to Trade – TBT – Hiệp định về rào cản kỹ thuật trong thương mại quốc tế của WTO).

Là quy định của nước nhập khẩu về các yêu cầu, tiêu chuẩn đối với hàng nhập khẩu để được thông quan vào thị trường nội địa. Rào cản cũng có thể trở thành hình thức bảo hộ của các nước, các nước có thể đưa ra những yêu cầu tiêu chuẩn hết sức khắt khe đối với các mặt hàng, ví dụ như máy móc thiết bị phải đáp ứng các chỉ tiêu kỹ thuật, các mặt hàng nông sản, thủy sản phải đáp ứng các chỉ tiêu về vệ sinh an toàn thực phẩm.
Trong quá trình sản xuất các mặt hàng nông sản thực phẩm bao giờ cũng phải sử dụng các phụ gia để bảo quản thực phẩm, trong đó có chất aflatoxin, là chất có thể gây ra bệnh ung thư nếu bị tích lũy trong cơ thể một thời gian dài nếu vượt quá ngưỡng cho phép. Các nước phát triển khác nhau quy định không giống nhau về mức aflatoxin tối đa cho phép trong một số thực phẩm. EU quy định giới hạn mức tổng lượng aflatoxin cho phép trong ngũ cốc, quả khô và quả hạch dùng cho người là 4ppb (1ppb = 10-9 mg/ml). Trong khi đó quy định của tổ chức tiêu chuẩn quốc tế Codex Alimentarius (đây là bộ tiêu chuẩn quốc tế của tổ chức nông lương – FAO) tối đa là 15 ppb. So với tiêu chuẩn của Codex thì tiêu chuẩn của EU ngặt nghèo hơn, chặt chẽ hơn, họ giới hạn tổng lượng thấp hơn rất nhiều so với tiêu chuẩn của Codex

Nhưng nguyên nhân thực sự mà EU đặt ra mức aflatoxin thấp như vậy không phải với mục đích như họ nói – qua nghiên cứu tiêu chuẩn của EU so với tiêu chuẩn của FAO thì được ước tính là chỉ làm giảm đi tỷ lệ tử vong vì bệnh ung thư có liên quan tới việc hấp thụ chất aflatoxin là 1,4 người trên 1 tỷ người một năm, như vậy rõ ràng quy định này đề ra không là nhằm mục tiêu bảo vệ sức khỏe con người mà nhằm bảo hộ, ngăn cản hàng nông sản thực phẩm từ các nước khác xâm nhập vào thị trường của mình.

Các tiêu chuẩn rào cản kỹ thuật không chỉ áp dụng với các mặt hàng nông sản thực phẩm mà còn có thể đối với các mặt hàng khác nữa. Các tiêu chuẩn đó có thể là:
– Chỉ tiêu, thông số vận hành của máy móc thiết bị, công nghệ, phương tiện vận tải; như tiêu chuẩn của ô tô về tính năng kỹ thuật, mức độ tiêu hao nhiên liệu v.v…
– Vệ sinh an toàn thực phẩm; hàm lượng vi sinh, độ kiềm của sản phẩm v.v…
– An toàn trong sử dụng; như đối với những thiết bị gia dụng v.v..
– Chất lượng hàng hóa;
– Bảo vệ môi trường sinh thái;
– Nhãn mác, bao bì đóng gói; EU quy định chi tiết về những thực phẩm có nguồn gốc biến đổi gien thì phải dãn nhãn đặc biệt để người tiêu dùng có thể phân biệt với thực phẩm có nguồn gốc tự nhiên. (Mỹ kịch liệt phản đối việc này bởi rất nhiều sản phẩm nông sản của Mỹ có nguồn gốc biến đổi gien – tuy nhiên EU lấy lý do về đạo đức, tôn giáo và họ cho rằng người tiêu dùng hoàn toàn có quyền lựa chọn và biết rõ về nguồn gốc của thực phẩm).
– Điều kiện lao động. Ngành xuất khẩu của các nước đang phát triển như ngành dệt may, giày dép, chế biến thủy sản đây là những mặt hàng xuất khẩu thế mạnh thì phần lớn là những mặt hàng sử dụng nhiều lao động – các nước phát triển tấn công vào điểm này do vậy họ đề ra những tiêu chuẩn về lao động rất ngặt nghèo (tiền lương người lao động, điều kiện phúc lợi, ánh sáng nơi làm việc, không được phép sử dụng lao động trẻ em v.v…) và bắt các nước đó phải đáp ứng nếu muốn nhập khẩu hàng vào. Đây có thể coi như một rào cản trá hình và gây ra sự tranh cãi giữa các nước phát triển và các nước đang phát triển.

Một số nguyên tắc cơ bản của WTO đối với việc áp dụng rào cản kỹ thuật:
– Tránh tạo ra những trở ngại không cần thiết đối với thương mại quốc tế;
– Không phân biệt đối xử (bao gồm MFN; NT); Như VN không thể đặt ra tiêu chuẩn thấp về bảo vệ môi trường đối với hàng của VN còn tiêu chuẩn cao đối với hàng nhập khẩu – như vậy là sự phân biệt đối xử.
– Sử dụng những tiêu chuẩn quốc tế, nếu có; Nếu mỗi nước mà đưa ra một tiêu chuẩn của mình thì sẽ rất phức tạp.
– Thừa nhận lẫn nhau về thủ tục đánh giá; Nếu một hàng hóa mà đã đáp ứng được tiêu chuẩn ở một nước A, khi sản phẩm đó sang nước B thì nước B cũng phải công nhận rằng sản phẩm đó đã được đáp ứng.
– Minh bạch. Tất cả các nước thành viên của tổ chức thương mại thế giới khi họ đề ra những yêu cầu, quy định mới liên quan đến rào cản kỹ thuật thì họ có nghĩa vụ phải thông báo với tất cả các nước thành viên khác của WTO biết, như vậy các doanh nghiệp tham gia xuất nhập khẩu có cơ hội tiếp cận với thông tin về rào cản kỹ thuật đó để thích ứng – chứ không được bưng bít thông tin.

10. Các biện pháp quản lý khác.

Dưới đây là một số biện pháp phổ biến:
– Quyền kinh doanh nhập khẩu, đầu mối nhập khẩu; Chỉ một số doanh nghiệp mới được cấp quyền nhập khẩu đối với mặt hàng nhất định trên một số thị trường và trong một thời gian nhất định; Đầu mối nhập khẩu – có những mặt hàng nhất định chỉ được nhập khẩu qua một số doanh nghiệp mà nhà nước chỉ định. (như ở VN các mặt hàng như rượu, phân bón, dược phẩm v.v…).

– Quy định về giá bán hàng nhập khẩu; Nhà nước có thể quy định giá sàn hoặc giá trần cho hàng nhập khẩu. Ở Nhật sau chiến tranh thế giới thứ II, Chính phủ Nhật can thiệp vào thị trường nông sản nhằm đảm bảo mục tiêu an ninh lương thực và Nhật áp dụng những biện pháp hỗ trợ qua giá rất đa dạng, can thiệp vào tất cả các khâu từ mua bán tới phân phối hàng v.v..

– Thủ tục hành chính; Nhà nước có thể sử dụng thủ tục hành chính để quản lý, cản trở hạn chế hoạt động nhập khẩu. VD: năm 1982, Pháp đề ra quy định là tất cả các đầu máy video casette của Nhật muốn nhập khẩu vào Pháp đều phải thông qua cảng duy nhất ở miền Nam nước Pháp, cảng đó thì rất bé do vậy làm cản trở năng lực chuyên chở thông qua cảng đó – đây chính là một hình thức hạn chế nhập khẩu đối với mặt hàng đó của Nhật. VN hiện nay cho phép nhập khẩu ô tô qua 4 cảng.

– Chính sách mua sắm công; Mua sắm của chính phủ cũng là một vấn đề (đây không chỉ là vấn đề của các nước phát triển mà còn là vấn đề của nước đang phát triển); Trước kia trong những năm 70, các công ty viễn thông ở Châu Âu là những công ty của nhà nước, và khi các công ty này mua sắm máy móc thiết bị họ mua sắm hàng hóa sản xuất trong nước mặc dù máy móc thiết bị viễn thông ở nước ngoài rẻ hơn rất nhiều – thị trường thiết bị viễn thông lúc đó chưa nhộn nhịp. Nhưng ngày nay khi các công ty viễn thông được tư nhân hóa thì việc mua bán máy móc thiết bị viễn thông vượt qua biên giới quốc gia trở nên rất phổ biến.

– Tỷ lệ nội địa hóa. Đây là biện pháp phổ biến ở các công ty có vốn đầu tư nước ngoài (như ô tô, xe máy, điện tử). Doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài nhập khẩu (hàng điện tử: đèn hình, bộ linh kiện điện tử) đều theo dõi số lượng hàng nhập khẩu và tính toán lượng hàng mua từ những nhà sản xuất trong nước.

* Nhận xét về xu thế sử dụng các biện pháp quản lý nhập khẩu hiện nay: Đối với hạn ngạch: WTO cấm áp dụng; Rào cản kỹ thuật: ngày càng tăng lên, đây là hình thức bảo hộ rất tinh vi; Thuế quan: vai trò dần giảm đi, mức thuế xuất trung bình giảm đi (nhưng lĩnh vực nông nghiệp có sử dụng thuế quan nhiều là do trước kia nông nghiệp được bảo hộ bằng hạn ngạch, nhưng bây giờ WTO không cho phép sử dụng hạn ngạch nữa và đề ra nguyên tắc là chỉ được bảo hộ bằng thuế quan, do vậy các nước quy đổi những hạn chế đó tương đương từ hạn ngạch ra thuế quan để áp dụng – hiện tượng này được gọi là thuế hóa các hàng rào phi thuế quan).


Các từ khóa trọng tâm hoặc các thuật ngữ liên quan đến bài viết trên:
  • biện pháp phi thuế quan
  • cac bien phap phi thue quan
  • ,