Các tiêu chí đánh giá giảm nghèo bền vững vùng miền núi

Để đánh giá việc GNBV vùng miền núi, cần căn cứ vào điều kiện thực tế của địa phương, và việc đánh giá phải được dựa trên cái nhìn đa chiều, lấy chỉ tiêu thu nhập là chính, cụ thể:

Tiêu chí 1: Gia tăng thu nhập bình quân đầu người. Đây là tiêu chí căn bản, đùng để đánh giá khả năng nâng cao mức sống của người dân tại những khu vực áp dụng chính sách GNBV. Căn cứ vào chuẩn nghèo, cận nghèo phân theo khu vực của quốc   gia và địa phương, hàng năm, các địa phương tiến hành thu thập số liệu của các hộ nghèo để so sánh với hộ có mức thu nhập trung bình để đánh giá khả năng GN của địa phương;

Tiêu chí 2: Tỷ lệ hộ nghèo giảm hàng năm. Tiêu chí này căn cứ dựa vào mức thu nhập bình quân và chuẩn thu nhập của hộ có mức sống đạt mức trung bình, địa phương tính toán tỷ lệ hộ nghèo giảm trong năm để đánh giá tốc độ GN của địa phương mình theo công thức:

Tỷ lệ hộ nghèo giảm năm (n) = [(Số hộ nghèo năm (n) – số hộ nghèo năm (n- 1))*100%]: Tỷ lệ hộ nghèo năm (n-1);

Tiêu chí 3: Tỷ lệ tái nghèo hàng năm. Tiêu chí này cho biết khả năng bền vững   của các biện pháp tạo sinh kế nói riêng, GN nói chung của chính sách GN địa phương;

Tiêu chí 4: Tiêu chí mức độ thiếu hụt tiếp cận dịch vụ xã hội cơ bản, bao gồm các tiêu chí nhỏ sau:

  • Mức độ cải thiện trong khả năng tiếp cận dịch vụ y tế;
  • Mức độ cải thiện trong khả năng tiếp cận dịch vụ bảo hiểm y tế;
  • Mức độ cải thiện trong trình độ giáo dục của người lớn;
  • Mức độ cải thiện về tỷ lệ trẻ em đến trường;
  • Mức độ cải thiện về chất lượng nhà ở;
  • Mức độ cải thiện về diện tích nhà ở bình quân đầu người;
  • Mức độ cải thiện về chất lượng nguồn nước sinh hoạt;
  • Mức độ cải thiện về chất lượng nhà tiêu/hố xí hợp về sinh;
  • Sự tăng trưởng trong tỷ lệ dân cư sử dụng dịch vụ viễn thông;
  • Sự tăng trưởng trong khối lượng tài sản phục vụ tiếp cận thông

Các tiêu chí này cho biết mức độ công bằng, minh bạch và chất lượng trong đời sống hàng ngày của con người thông qua việc  tăng cơ hội nhằm tiếp cận và sử dụng  các dịch vụ công cộng cơ bản, giảm dần sự bất bình đẳng trong xã hội, tăng sự hưởng thụ của người nghèo, từ đó nâng cao đời sống của người nghèo.