Cấu trúc kênh phân phối hướng về nhập khẩu( kênh phân phối truyền thống)

1. Đặc điểm

Các kênh phân phối truyền thống ở các nước đang phát triển xuất phát từ nền kinh tế phụ thuộc mạnh mẽ vào hàng hoá nhập khẩu. Điển hình là một người nhập khẩu kiểm soát một lượng cung cố định và hệ thống marketing phát triển theo triết lí bán một lượng hàng hạn chế với giá cao cho một số ít khách hàng giàu có. Điều này dẫn đến thị trường thuộc về người bán và việc thâm nhập thị trường cũng như phân phối hàng loạt là không cần thiết bởi vì cầu vượt quá cung, chủ yếu là khách hàng phải tìm kiếm người cung cấp. Cấu trúc kênh phân phối truyền thống thường hạn chế số lượng các trung gian tham gia vào hoạt động phân phối.

Thái độ kinh doanh trong hệ thống phân phối hướng về nhập khẩu được thể hiện “Người tiêu dùng, người bán lẻ và các trung gian khác luôn phải tìm kiếm hàng hoá. Đây là kết quả của xu hướng các nhà nhập khẩu hạn chế dòng chảy hàng hoá.Từ việc nhập khẩu hàng hoá hạn chế, thưa thớt, dự trữ hàng hoá được xem là một công cụ để kiểm soát thị trường có thể đạt được với chi phí khá thấp và rõ ràng hoạt động đầu cơ tích trữ này là có lợi.”
Triết lí hướng về nhập khẩu này ảnh hưởng tới mọi khía cạnh của các hoạt động trên thị trường. Với triết lý này, khái niệm lợi thế sản xuất theo qui mô và việc sử dụng gía để kích cầu chẳng có ý nghĩa gì đối với các nhà sản xuất bởi họ vẫn theo lí thuyết cầu tăng thì giá tăng. Trên thị trường hướng về xuất khẩu giá cho người bán buôn và người bán lẻ được xác định theo từng thương vụ bởi vì hàng hoá được nhập khẩu về và sau đó việc định giá đơn giản chỉ là đảm bảo mọi chi phí nhập khẩu và có lãi. Nếu người nhập khẩu kiểm soát nguồn cung thì giá bán chính là giá mà họ đặt ra và thị trường phải chịu. Do đó, họ không cần phải quan tâm tới chi phí sản xuất; mỗi lần gửi hàng là một thương vụ, khi bán hết đợt hàng này thì các thương gia lại tiến hành nhập khẩu một đợt khác và giá cả của mỗi đợt dựa trên giá nhập khẩu của mỗi chuyến giao hàng và lượng cung cầu tại thời điểm đó.

2. Ưu nhược điểm

Điều này ảnh hưởng tới sự phát triển cũng như chức năng của các thành phần trung gian. Hệ thống phân phối mang tính địa phương hơn là quốc gia và mối quan hệ giữa người nhập khẩu với trung gian trên thị trường khác hẳn so với mối quan hệ trong hệ thống marketing trên diện rộng. Trong hệ thống phân phối định hướng nhập khẩu, nhà nhập khẩu có thể không bán hàng cho một mắt xích cụ thể nào trong kênh phân phối mà có thể bán cho một số nhà trung gian khác có thể đảm nhận các chức năng của cả người bán buôn và bán lẻ và thực hiện các công việc marketing như phân loại hàng hoá, quảng cáo, xúc tiến bán hàng, cung cấp tài chính, dự trữ hàng hoá, gửi hàng, đóng gói …

Hiển nhiển là ngày nay, mô hình hướng về nhập khẩu rất khó phù hợp với các quốc gia. Khi kinh tế các quốc gia phát triển thì hệ thống thị trường cũng phát triển theo. Như đã bàn ở trên, sự phát triển kinh tế của các nước không đồng đều và các lĩnh vực khác nhau của mỗi nền kinh tế cũng có mức độ phát triển khác nhau. Tuy nhiên, cơ cấu kênh phân phối ở những nước có lịch sử phát triển dựa trên cơ sở định hướng nhập khẩu thì vẫn chưa phát triển đầy đủ trong giai đoạn đầu hội nhập với nền kinh tế thế giới.