Đặc điểm nghèo ở vùng miền núi

Nghèo ở vùng miền núi cũng có những đặc điểm chung của nghèo. Đó là:

Thứ nhất, nghèo chủ yếu rơi vào đối tượng có trình độ  thấp,  khó khăn trong  việc tiếp cận với nguồn lực sản xuất như vốn, công nghệ…; việc chuyển đổi nghề nghiệp, việc làm sang các ngành phi nông nghiệp không khả thi. Thời gian  lao  động  thì nhiều nhưng thu nhập lại thấp so với thu nhập của xã hội do thiếu cơ hội để người nghèo tiếp cận với các  nguồn lực và những thành quả do hệ thống  các chính sách  mang lại;

Thứ hai, người nghèo thường thiếu nhiều nguồn lực (đất đai, vốn, kỹ thuật sản xuất), họ không thể đầu tư nhằm nâng cao trình độ của họ, do đó khó có cơ hội để tiếp cận với những thông tin  của thị trường, cuối cùng họ lại bị rơi vào vòng  luẩn quẩn  giữa đói nghèo và sự thiếu nguồn lực;

Thứ ba, nghèo chứa đựng những đặc điểm về vùng rất rõ rệt. Các vùng núi cao, vùng sâu, vùng xa, vùng có đồng bào dân tộc sinh sống, thường chiếm tỷ lệ nghèo khá cao. Ở các vùng này do địa hình cách biệt, nên các điều kiện phục vụ cuộc sống cho người dân, cơ hội tiếp cận, sử dụng các điều kiện cho sản xuất, kinh doanh còn rất hạn chế, cơ sở hạ tầng ít được đầu tư nên kém phát triển.

Tuy nhiên, nghèo ở vùng miền núi cũng có những đặc điểm riêng. Đó là:

Thứ nhất, do điều kiện tự nhiên, KT-XH khó khăn và trình độ dân trí thấp, nỗ lực XĐGN của chính bản thân họ nhiều khi khó thực hiện hoặc không được như mong muốn, nên họ nản lòng, buông xuôi, chờ trợ cấp của Nhà nước;

Thứ hai, người nghèo ở vùng miền núi không có hoặc rất hiếm có các cơ hội để họ  có thể tìm kiếm được việc làm ổn định  với nguồn thu nhập ổn định và mức sống tốt  hơn hiện tại. Mức thu nhập của họ rất thấp, hầu  như chỉ đảm bảo cho nhu cầu cuộc  sống tối thiểu và do vậy không thể có tích lũy để cải thiện cuộc sống hiện tại (nhà ở   tạm bợ, dột nát, ăn uống không đảm bảo dịnh dưỡng, con cái thất học, sức khoẻ không được chăm sóc…). Từ đó, làm cho việc thoát nghèo của họ trở nên khó khăn hơn;

Thứ ba, quy mô hộ gia đình người nghèo ở vùng miền núi thường đông con, tỷ lệ  sinh đẻ của các hộ nghèo thường rất cao. Mặt khác, các hộ nghèo ở vùng miền núi thường đối mặt với nhiều nguy cơ từ tự nhiên gây ra, họ dễ bị tổn thất do tác động của thiên tai và từ các rủi ro khác. Do đó, tình trạng nghèo và tái nghèo vẫn còn cao.