Đánh giá các công cụ phân phối lại thu nhập của chính phủ

Đánh giá các công cụ phân phối lại thu nhập của chính phủ
Đánh giá bài viết

 

Y tế là một yếu tố mà chính phủ cũng như nhà nước rất quan tâm, hàng năm chính phủ chi khoảng 12,685 tỷ vnd( năm 2006) cho y tế tương đương với 6,98% trong tổng chi têu thường xuyên. Nhưng phương pháp chi tiêu của chính phủ còn nhiều hạn chế, chính phủ cần có những biện pháp cụ thể hơn nữa để việc chi tiêu công có hiệu quả. Hiện nay chính phủ đang thực hiên chương trình phân phối lại thu nhập trong y tế. Các công cụ mà chính phủ dùng để phân phối lại thu nhập thông qua việc cung cấp hàng hóa dịch vụ y tế: vấn đề cổ phần hóa các bệnh viện công, chương trình tiêm chủng, chương trình chăm sóc sức khỏe ban đầu – chăm sóc sức khỏe sinh sản – kế hoạch hóa gia đình , chăm sóc sức khỏe trẻ em – học sinh, chăm sóc sức khỏe người lao động – phòng chống bệnh nghề nghiệp, chương trình khám chữa bệnh đến các vùng xâu xa hẻo lánh – đòng bào dân tộc thiểu số , bảo hiểm y tế, thông qua các phương tiện truyền thông. Xong các chương trình còn quá nhiều hạn chế, chung chung, bất cập, nhiều chương trình chưa thực sự minh bạch và gây nhiều bức xúc giữa những người được hưởng và người không được hưởng khi họ đáng được hưởng, người không thuộc diện được hưởng thì được hưởng. Những hạn chế này còn một phần là do các cơ quan trực tiếp thực hiện

Tuy nhiên, biện pháp chính phủ đưa ra cũng có nhiều tích cực góp phần không nhỏ trong việc phân phối lại thu nhập trong y tế thông qua các công cụ nói trên.

Triển khai thực hiện chính sách quốc gia về CSSKBĐ của Việt Nam với các mục tiêu cơ bản là : bảo đảm cung ứng thường xuyên và đủ thuốc có chất lượng đến người dân, thực hiện sử dụng thuốc an toàn có hiệu quả. Về trang thiết bị y tế tiêu chuẩn hóa trang thiết bị y tế ở các tuyến, tăng cường kiểm tra và giám sát công tác xuất nhập khẩu trang thiết bị y tế. Mở rộng công nghiệp trang thiết bị y tế nhằm đáp ứng nhu cầu trong nước về các loại trang thiết bị y tế thông thường. Mạng lưới y tế xã, phường là tuyến y tế cơ sở trực tiếp gần dân nhất, vì thế khi mạng lưới y tế cơ sở phát triển mạnh, trạm y tế đạt được chuẩn quốc gia sẽ bảo đảm cho người dân trên mỗi địa bàn dân cư có điều kiện được chăm sóc sức khoẻ ban đầu tốt hơn với chi phí thấp, người dân đi khám bệnh thuận tiện. Nhưng hiện nay ở nước ta trên lý thuyết thì như vậy chứ thực tế vấn đề trang thiết bị thì nghèo nàn lạc hâu, cũ kỹ, cơ quan quản lý thị trường hàng hóa y tế thì vừa thiếu lại vừa yếu nên không đủ năng lực thi hành pháp lệnh.

Vấn đề chăm sóc sức khỏe cho các đồng bào dân tộc thiểu số, vùng sâu vùng xa thì chưa chặc chẽ, không đồng điều giữa các địa phương, nơi thừa nơi thiếu, đội ngũ cán bộ y tế về cung cấp cho những đối tượng này thì không nhiệt tình, trình độ thấp, thực hiện cho có phong trào qua loa. Đặc thù của các địa phương này là ở sâu, ở xa, nên phương tiện đi lại khó khăn. Do vậy mà những đoàn chăm sóc này không đến với những người cần chăm sóc mà chỉ đến nơi người không có nhu cầu vì để đến những người này thì họ không cần vào các vùng sâu xa khó khăn hẻo lánh. Có thể nói đây là những thực trạng đáng buồn của xã hội Việt Nam trong việc chăm sóc sức khỏe người dân.


Các từ khóa trọng tâm hoặc các thuật ngữ liên quan đến bài viết trên:
  • phan phoi thu nhap của nhật bản
  • Xã Vân Dương Xã Vân Dương tsrc=appleww
  • ,