Đầu tư cho giáo dục ở Philippines

Dù là một nước đang phát triển, nhưng nền giáo dục Philippines từng là một nền GD tiên tiến của Châu Á, với hệ thống GD tiểu học, cơ sở, trung học và đại học uy tín. Tuy nhiên, theo bảng xếp hạng các trường Đại học và cao đẳng trên toàn cầu của tổ chức Quacquarelli Symonds có trụ sở tại London, hiện không có một trường  Đại học hàng đầu nào của Philippines được lọt vào top 300. Trong “Báo cáo về cạnh tranh toàn cầu năm 2011” do Diễn đàn Kinh tế Thế giới công bố mới đây, Philippines cũng chịu cảnh tụt hạng tương tự. Trong số 138 nền kinh tế, hệ thống giáo dục Philippines được xếp ở vị trí 68. Còn trong khối ASEAN, Philippines đứng sau Singapore, Brunei, Malaysia, Indonesia, Thái Lan và Việt Nam. Hệ thống giáo dục Philippines đang suy giảm dần theo từng thập kỷ – hậu quả từ sự thất bại của các chính quyền trong việc đầu tư một cách kém hiệu quả vào lĩnh vực này.

Quản lí giáo dục hạn chế, thiếu đầu tư của nhà nước, chất lượng giáo dục thấp không đủ tạo nên những bộ não bắt kịp thời đại… – giáo dục Philippines đang đứng trước sức ép cải cách và thật khó để bắt đầu từ đâu khi mà vấn đề ngân sách vẫn là bài toán không lời giải. Giáo dục Philippines đang có vô vàng khó khăn. Năm 2010 nước này thiếu 57.930 phòng học, 7,8 triệu cuốn sách giáo khoa và 20.874 giáo viên. . Hệ thống 45.000 trường công từ tiểu học đến cao đẳng của Philippines hiện đang thiếu ít nhất 2,5 triệu ghế ngồi và khoảng 60.000 phòng học. Chỉ 6 trong số 1.000 học sinh tốt nghiệp lớp 6 sẵn sàng tâm thế vào học trung học; chỉ 2 trong số 100 học sinh trung học học tiếp lên được cao đẳng; chỉ 19 trong số 100 giáo viên trường công tự tin và có năng lực dạy tiếng Anh; xếp hạng quốc tế, học sinh Philippine đứng thứ 41 về kiến thức khoa học và thứ 42 về toán trong 45 nước nghiên cứu…Ngân sách giáo dục tính bình quân cho mỗi học sinh chỉ đạt 150 USD/năm, một con số nhỏ nhoi so với nước lân cận Thái Lan đầu tư trung bình 950 USD cho mỗi HS/năm. Chưa kể là tổng số học sinh tăng bình quân hàng năm 2,8% trong khi ngân sách cho giáo dục dậm chân tại chỗ. Ngân sách giáo dục năm 2005 có tăng 2,5 tỉ P (đơn vị tiền Philippine) so với năm 2004 nhưng thực chất xét tỉ lệ với tổng ngân sách quốc dân thì “miếng bánh” cho giáo dục giảm từ 13,65% năm 2004 xuống 12,35% năm 2005.

Ngân sách dành cho Bộ Giáo dục của nước này trong năm 2012 sẽ được tăng thêm 12,5% lên 238,8 tỷ peso (5,5 tỷ USD), so với 207,3 tỷ peso của năm 2011. Điều đó cũng nói lên rằng nhu cầu về GD là rất lớn.Chất lượng giáo dục Philippine đang suy giảm liên tục, giáo dục tiểu học và trung học thất bại trong việc tạo nên một thế hệ công dân có trách nhiệm, ham muốn lao động và có ước nguyện. Những lí do hàng đầu cho sự suy giảm này bởi trước tiên nước này không đầu tư đủ cho hệ thống giáo dục và thứ hai là tổ chức giáo dục được quản lí một cách yếu kém.

Sức ép cải cách đang đặt lên vai các quan chức giáo dục Philippine và họ cũng khó mà làm thay đổi bộ mặt giáo dục một cách tức thời, đây là một vấn đề mang tính lâu dài và phụ thuộc vào quan điểm ưu tiên giáo dục của chính phủ. Bộ Giáo dục Philippine đang đề xuất một khung chi tiêu ngân sách 5 năm cho giáo dục cơ bản để có thể thực hiện một chiến lược dài hạn xây đủ phòng học và cung ứng đủ trang thiết bị giáo dục khác. Bộ Giáo dục ước tính sẽ cần tăng 8 đến 9% ngân sách hàng năm trong 5 năm tới để thực hiện có hiệu quả các cải cách giáo dục.