Hiệu quả của chương trình tín dụng ưu đãi cho SV nghèo học Đại học là gì?

Đây là chương trình nằm trong chủ trương của Chính phủ “Không để SV nào phải bỏ học vì lý do không có khả năng đóng học phí và trang trải các nhu cầu sinh hoạt tối thiểu”. Việc phân bổ nguồn ngân sách ưu tiên cho các đối tượng SV nghèo mà không phải là SV giàu thì lợi ích của SV nghèo được tăng lên, đồng thời cũng không làm giảm lợi ích mà các SV giàu nhận được từ gia đình họ, làm cho tổng lợi ích của xã hội tăng lên. Do đó, có thể nói chương trình này đạt được hiệu quả cải thiện Pareto với những nội dung sau:

-  Chương trình tiếp cận đúng đối tượng là SV nghèo và SV ấy sử dụng nguồn vốn vay hiệu quả.

–  Chương trình bền vững về mặt tài chính: nguồn kinh phí có được duy trì trong dài hạn hay không, tổng nguồn vốn cho vay có đủ đáp ứng hết cho các đối tượng SV nghèo thật sự vay hay không, nguồn vốn phải được phân bổ sao cho mỗi SV nghèo đều được vay ở mức phù hợp, đủ đáp ứng tiền học phí và chi phí sinh hoạt hằng ngày, cho vay quá dư sẽ lãng phí, cho vay quá ít thì không đủ để giúp đỡ cho SV nghèo, điều này phụ thuộc hiệu quả quay vòng vốn và khả năng thu hồi vốn.

Chương trình tạo thêm được nguồn thu nhập cho GDĐH: Chính phủ giảm ngân sách cấp cho các cơ sở ĐH và các cơ sở này duy trì thu nhập của mình bằng cách tăng học phí. SV được vay vốn để trả học phí cho các cơ sở ĐH, kết quả là nguồn thu của GDĐH tăng lên.

Đồng thời chúng ta còn phải xét đến sự ưa thích của xã hội đối với chương trình: xã hội có ủng hộ cho chính sách này không; có gia đình nào thật sự khó khăn nhưng họ không dám đi vay vì thấy các ưu đãi của chính sách này chưa thật sự mang lại lợi ích cho họ, sợ rằng sau khi con họ học xong thì nó lại trở thành một gánh nặng nên không dám mạo hiểm…