Lập dự phòng phải thu khó đòi

Các khoản phải thu đã được biểu hiện bằng tiền, do vậy về nguyên tắc thì không phải tính giá chúng. Nhưng theo nguyên tắc thận trọng, trên thực tế có thể có những khách hàng đáng ngờ mà đơn vị có thể không thể đòi nợ được, cho nên kế toán phải tiến hành trích lập dự phòng phải thu khó đòi để có thể bù đắp được tổn thất khi thực sự xảy ra việc không thu được đối với những khách hàng đáng ngờ này.

Mức trích lập dự phòng phải thu khó đòi có thể được tính toán dựa trên kinh nghiệm của đơn vị với các khách hàng trong quá khứ về tỷ lệ nợ không thu được, hoặc dựa trên một khoảng thời gian nhất định mà khách hàng thanh toán chậm, hoặc dựa vào tình hình thực tế của con nợ để trích lập một mức dự phòng rủi ro không thu được nợ có thể xảy ra trong tương lai.

Chỉ được lập các khoản dự phòng nêu trên, nếu kế toán có những bằng chứng chắc chắn về sự giảm giá hoặc khả năng khách hàng không trả được nợ. Trong tình huống xu hướng giá tăng lên thì không được lập dự phòng.