Lợi thế cạnh tranh trong xuất khẩu nông sản so với các quốc gia thành viên khác

Lợi thế cạnh tranh được xem xét từ nhiều góc độ khác nhau, phát huy lợi thế cạnh tranh so với các quốc gia thành viên khác là yêu cầu cơ bản của thương mại quốc tế nói chung và của xuất khẩu nông sản nói riêng, lợi thế cạnh tranh trong xuất khẩu nông sản so với các quốc gia thành viên khác bao gồm lợi thế cạnh tranh tự nhiên và lợi thế cạnh tranh tự tạo.

Lợi thế cạnh tranh tự nhiên có từ các nguồn lực sẵn có như đất đai, tài nguyên, khoáng sản, lao động và nguồn vốn, các cơ hội thị trường mở ra cũng có khả năng tạo ra những lợi thế mới.

Lợi thế cạnh tranh tự tạo được hình thành từ chính sách đầu tư của chính phủ và doanh nghiệp thông qua chiến lược, cơ cấu và mức độ cạnh tranh nội bộ ngành. Tuy nhiên, việc xem xét các yếu tố cấu thành nên lợi thế cạnh tranh còn ở dạng đơn giản là lao động và vốn nói chung mà chưa chỉ ra cụ thể cơ cấu của lao động như lao động phải có tay nghề cao, hàm lượng tri thức lớn đặc biệt là đội ngũ chuyên gia và các doanh nhân giỏi. Bên cạnh đó nguồn vốn đầu tư và công nghệ phải đạt trình độ cao, các loại dịch vụ sản xuất phải đạt trình độ đẳng cấp quốc tế như dịch vụ ngân hàng, tài chính… Cơ sở hạ tầng của sản xuất và thương mại cần đạt đến trình độ cao về giao thông vận tải, viễn thông, thương mại điện tử…để phù hợp với những yêu cầu đặt ra của các giao dịch thương mại quốc tế…

Như vậy, việc các quốc gia có thể tận dụng và phát huy tốt những lợi thế cạnh tranh (tự nhiên và tự tạo) của mình sẽ giúp các quốc gia đó nâng cao được khả năng cạnh tranh trên thị trường quốc tế, đồng thời đây là nhân tố có ảnh hưởng rất lớn đến mở rộng thị trường tiêu thụ qua đó góp phần mở rộng quy mô kim ngạch xuất khẩu hàng hóa nói chung và nông sản nói riêng của một quốc gia.