Lý thuyết chấp nhận và sử dụng công nghệ

Mô hình chấp nhận công nghệ TAM của Davis (1989) như đã trình bày trong phần 2.3 được xây dựng nhằm giải thích nhận thức và hành vi của cá nhân trong việc sử dụng hệ thống thông tin, được xem như cách tiếp cận sự thành công của hệ thống thông tin trên góc độ quy trình của ý thức và hành vi của cá nhân người sử dụng. TAM có nền tảng lý thuyết dựa trên lý thuyết hành động hợp lý của Fishbein và Ajzen (1975), trở thành lý thuyết nền trong nghiên cứu hệ thống thông tin với hơn 36.000 trích dẫn cho đến nay.

Lý thuyết chấp nhận và sử dụng công nghệ dựa trên mô hình TAM được xem là một trong những nền tảng của sự thành công của hệ thống thông tin (DeLone & McLean, 2016) dựa trên quy trình nhận thức – hành vi của người sử dụng. Các thành phần cơ bản của lý thuyết này bao gồm quan điểm về nhận thức về tính hữu ích liên quan đến giá trị người dùng cảm nhận về lợi ích của hệ thống, nhận thức về tính dễ sử dụng và thái độ, hành vi sử dụng công nghệ, trong đó, làm rõ vai trò quyết định của nhận thức tác động đến hành vi. TAM làm nền tảng lý thuyết cho rất nhiều nghiên cứu về hệ thống thông tin và sự thành công của hệ thống thông tin, đặc biệt là những nghiên cứu dựa trên hành vi của người sử dụng. TAM cũng được mở rộng và kết hợp với các lý thuyết khác, bao gồm cả lý thuyết về sự thành công theo mô hình D&M.