Mô hình DeLone và McLean

Trước những năm 1990, các tiếp cận về sự thành công của hệ thống thông tin không được xác định rõ do sự phức tạp, lệ thuộc lẫn nhau và tính đa chiều trong thành phần của hệ thống thông tin. William DeLone và Ephraim McLean dựa trên phân loại của lý thuyết truyền thông (Shannon & Weaver, 1949)- theo (DeLone & McLean, 2016) để tổng hợp các nghiên cứu từ 1981-1990, xác định và xây dựng mô hình thành công của hệ thống thông tin bao gồm 6 thành phần: Chất lượng hệ thống, chất lượng thông tin, sử dụng hệ thống, sự hài lòng của người dùng, ảnh hưởng cá nhân và ảnh hưởng tổ chức. Các thành phần này không độc lập mà tương tác lẫn nhau, nên để đo lường sự thành công của hệ thống thông tin, cần phải đo lường cả 6 thành phần trong mối quan hệ tương tác nhau.

Sau khi mô hình D&M (1992) được công bố, cho đến nay có gần 11.000 nghiên cứu trích dẫn và các nhà nghiên cứu về hệ thống thông tin xem như là một trong những lý thuyết nền. Nội dung cơ bản của lý thuyết thành công của hệ thống thông tin dựa trên mô hình D&M (1992) bao gồm: (1) Sự thành công của hệ thống thông tin bao gồm 6 thành phần có tương tác lẫn nhau; (2) Đo lường sự thành công của hệ thống thông tin dựa trên đo lường từng thành phần và tương tác giữa các thành phần (Dwivedi và cộng sự 2012b). Dựa trên lý thuyết này, các nhà nghiên cứu đã phát triển thêm nhiều mô hình, bổ sung lý thuyết và chính bản thân DeLone và McLean cũng đã cập nhật, điều chỉnh và đưa ra mô hình (DeLone & McLean, 2003) – phiên bản cập nhật và điều chỉnh được trình bày trong hình 2.1 ở trên.