Mục đích của Bảo hiểm xã hội

Bảo hiểm xã hội có mục tiêu rộng hơn sự phòng ngừa hay trợ giúp vật chất trong những trường hợp cần thiết, mà nó còn là sự đáp ứng những nhu cầu, những mong ước của loài người muốn được bảo đảm an toàn trong cuộc sống theo nghĩa rộng nhất.

Mục đích chủ yếu của BHXH là tạo cho mọi cá nhân và gia đình họ một niềm tin vững chức rằng mức sống và điều kiện sống của họ, trong một chừng mực có thể, không bị suy giảm đáng kể bởi bất kỳ hậu quả kinh tế hay xã hội nào.

BHXH không chỉ bao gồm việc đáp ứng những nhu cầu phát sinh khi lâm vào tình trạng khó khăn túng thiếu, mà trước hết nó nhằm phòng ngừa những rủi ro có thể xảy ra, đồng thời giúp đỡ cho cá nhân và gia đình có được sự tự điều chỉnh tốt nhất có thể được khi họ đối mặt với sự đau ốm, tàn tật và những hoàn cảnh khó khăn khác không thể ngăn ngừa được. Vì vậy, BHXH yêu cầu không chỉ tiền mặt, mà còn là những dịch vụ xã hội, dịch vụ y tế với một phạm vi rộng lớn.

BHXH hoạt động và phát triển bởi vì nó phản ánh được nhu cầu của toàn thể nhân loại. Mọi ngưòi trong mọi thời đại lịch sử không ngoại trừ ai đều đối mặt với những điều không may xảy đến trong cuộc sống như tình trạng thất nghiệp, ốm đau, tai nạn lao động, sự tàn tật, cái chết và tuổi già. Bởi vậy, BHXH là một chương trình bản mẫu thiết kế nhằm khắc phục và hạn chế những điều không may mắn đó.

Khoản 1 Điều 140 Bộ luật Lao động nước ta (đã được sửa đổi, bổ sung[1]) đã nêu rõ “Nhà nước quy định chính sách bảo hiểm xã hội nhằm từng bước mở rộng và nâng cao việc bảo đảm vật chất, chăm sóc, phục hồi sức khoẻ, góp phần ổn định đời sống cho người lao động và gia đình trong các trường hợp người lao động ốm đau, thai sản, hết tuổi lao động, chết, bị tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp, thất nghiệp, gặp rủi ro hoặc các khó khăn khác”.


[1] Ngày 02/4/2002 Quốc hội nước ta đã thông qua Luật sửa đổi, bổ sung một số Điều của Bộ luật Lao động, và Luật sửa đổi, bổ sung này có hiệu lực kể từ ngày 01/01/2003.