Quá trình tổ chức phân công và phân công lại đối với lao động xã hội

Sản xuất bao giờ cũng mang tính chất xã hội.Tính xã hội của sản xuất không chỉ tồn tại trong buổi đầu hình thành xã hội con người, mà còn phát triển cao hơn trong điều kiện của xã hội hiện đại.
Xã hội hoá sản xuất là sự liên kết nhiều quá trình kinh tế riêng biệt thành quá trình kinh tế – xã hội, tồn tại, hoạt động và phát triển liên tục như một quá hệ thống hữu cơ, đó là quá trình kinh tế khách quan phù hợp với trình độ phát triển cao của lực lượng sản xuất, phản ánh xu thế phát triển tất yếu mang tính chất xã hội của sản xuất.
Xã hội hoá được biểu hiện ở trình độ phát triển của sự phân công và phân công lại lao động xã hội . Phân công lao động xã hội là việc phân chia người sản xuất vào những nghành nghề khác nhau của xã hội, là cơ sở của sản xuất và lưu thông hàng hoá. Theo dòng lịch sử, phân công lao động phát triển cùng với sự phát triển của lực lượng sản xuất xã hội, phân công lao động tạo ra sự hợp tác và trao đổi lao động, hình thức đầu tiên là hiệp tác giản đơn. Với hình thức này, lần đầu tiên lao động được xã hội hoá, “ người lao động tổng hợp” xuất hiện, tiếp đến là sự phân công trong công trường thủ công gắn liền với sự chuyên môn hoá công cụ thủ công dựa trên tay nghề của người lao động. Máy móc ra đời là một nấc thang mới của sự phát triển lực lượng sản xuất là nền sản xuất dựa trên cơ khí, khi mà hiệp tác lao động thực sự trở thành ” tất yếu kỹ thuật” lấy máy móc làm chủ thể. Đến lượt mình, đại công nghiệp cơ khí thúc đẩy sự phân công lao động và hiệp tác lao động trên độ mới cao hơn.