Quan niệm vai trò của chính quyền cấp tỉnh đối với giảm nghèo bền vững vùng miền núi

Hầu hết các nền kinh tế hiện nay trên thế giới đều được vận hành theo cơ chế thị trường. Kinh tế thị trường giai đoạn phát triển tất yếu của lịch sử mà bất kỳ một quốc  gia nào cũng phải trải qua để có thể phát triển ở giai đoạn cao hơn. Mặc dù, có tính ưu việt nhất định nhưng bản thân kinh tế thị trường  cũng  có những khuyết tật cố hữu.  Việc duy trì nền kinh tế được điều tiết bởi cơ chế thị trường thuần túy dễ nảy sinh các vấn đề về môi trường một khi doanh nghiệp chỉ chạy theo lợi nhuận, cũng như  làm  trầm trọng khoảng cách chênh lệch giữa các tầng lớp trong xã hội do  việc phân phối  thu nhập không công bằng. Thực tế chứng minh ở tất cả các quốc gia, thị trường có khuyết tật, cơ chế thị trường có thể thất bại trong việc đảm bảo các mục tiêu phát triển và phát triển bền vững, đặc biệt là trong việc giải quyết các vấn đề xã hội như đói  nghèo, bình đẳng, hay các vấn đề môi trường…

Để khắc phục những điểm yếu của cơ chế thị trường, Nhà nước phải can thiệp  vào nền kinh tế nhằm hạn chế những khuyết tật của thị trường, tại những nơi và những thời điểm mà thị trường bị hạn chế. Trong nền kinh tế thị trường, chức năng của Nhà nước được thể hiện ở: (i) quản lý, định hướng và hỗ trợ phát triển thị trường; (ii) thực hiện phân phối lại nguồn thu nhập quốc dân; (iii) thực hiện bảo vệ môi trường.

CQCT là một thành tố của Nhà nước, cơ quan chấp hành thực hiện chức năng quản lý trên địa một tỉnh. Nhà nước là một yếu tố của kiến trúc thượng tầng, chính vì vậy thành tố CQCT luôn có sự tác động, ảnh hưởng trở lại đối kinh tế. Nếu nhận thức được quy luật vận động khách quan của kinh tế thì sự điều chỉnh của CQCT sẽ có tác dụng thúc đẩy phát triển KT-XH, qua đó thực hiện GNBV trên địa bàn. Ngược lại,

CQCT điều chỉnh thuần tuý, chủ quan, nóng vội có thể là những trở lực lớn đối với GNBV.

Trong nền kinh tế thị trường, sự điều tiết của CQCT đối với GNBV đóng vai trò quan trọng. Vấn đề đặt ra là phương thức quản lý, điều tiết của chính quyền như thế   nào để có thể vận dụng đầy đủ những quy luật khách quan ấy.

Do đặc điểm của vùng miền núi là các điều kiện tự nhiên, KT-XH, dân trí thấp, không thuận lợi cho phát triển kinh tế. Do đó, số lượng người  nghèo  khá  cao so với các vùng khác. Bản thân người nghèo khó vượt qua hoàn cảnh nghèo đó. Bởi vậy, cần phải có sự giúp đỡ của chính quyền các cấp, trong đó có CQCT. CQCT thông qua các biện pháp hành chính và kinh tế để tác động tới những điều kiện tự nhiên, KT-XH ở vùng miền núi, vì vậy, CQCT là một trong những “bà đỡ” quan trọng để thực hiện GNBV.

Như vậy, có thể nói,  vai trò chính quyền cấp tỉnh đối với GNBV vùng miền núi  là chính quyền cấp tỉnh sử dụng các biện pháp hành chính và kinh tế để tác động tới những điều kiện tự nhiên, KT-XH, các tổ chức kinh tế, xã hội và chính bản thân người nghèo để thực hiện mục đích GNBV và góp phần giải quyết các vấn đề KT-XH ở vùng miền núi.