Quy trình nghiên cứu phát triển du lịch MICE

Bước 1: Nghiên cứu tài liệu, tham khảo ý kiến chuyên gia để xác định các bên liên quan và thiết kế Bảng khảo sát điều tra sơ bộ.

Trong Bước 1 có hai giai đoạn:

Giai đoạn 1: Dựa vào mục tiêu nghiên cứu, tác giả tiến hành thảo luận và phỏng vấn sâu với 7 chuyên gia, là những nhà lãnh đạo, quản lý các tổ chức, doanh nghiệp, chuyên gia và giảng viên chuyên ngành du lịch. Một bản gổm 3 câu hỏi mở (Phụ lục 1a), câu 1 được hỏi về nguồn lực của các bên nào được đưa vào hoạt động ở sự kiện MICE mà đơn vị đó tổ chức; câu 2 được hỏi về những đặc điểm mà bên liên quan đó cần có và câu 3 là so sánh đặc điểm thực tế với lý thuyết đã nêu. Cuộc thảo luận kết thúc khi không còn ý kiến mới nào đưa ra về bên liên quan. Tiếp theo, nhóm 7 chuyên gia này được mời thảo luận tập trung để thống nhất số bên liên quan được đưa vào để chọn lựa và các đặc điểm để ra quyết định lựa chọn dựa trên kinh nghiệm tổ chức của đơn vị. Bước cuối cùng trong xác định các bên liên quan là các chuyên gia tiến hành bỏ phiếu lựa chọn theo các đặc điểm đã thống nhất.

Giai đọan 2: Dựa trên tổng quan tài liệu và những kết quả đã được nghiên cứu ở trong và ngoài nước, đầu tiên, tác giả tập trung vào tài liệu (các biến quan sát trong các tài liệu đã được kiểm định trong những lĩnh vực nghiên cứu có liên quan và được thừa nhận trên thế giới) để đưa vào bản khảo sát sơ bộ. Sau đó, kết hợp với sử dụng phương pháp ý kiến chuyên gia nhằm điều chỉnh ngữ nghĩa các câu hỏi ở cả hai giai đoạn.

Trong bước nghiên cứu định tính để hình thành thang đo, nghiên cứu của luận án đã tham khảo ý kiến của 11 đại diện của doanh nghiệp cung cấp, có kinh nghiệm du lịch MICE để khám phá những nội dung cần đo lường trong các thang đo, so sánh những nội dung đó với các biến đo lường trong các thang đo được tổng hợp từ nghiên cứu ở nước ngoài có liên quan, từ đó thống nhất lựa chọn các biến quan sát cụ thể phù hợp với bối cảnh nghiên cứu tại Đà Lạt, đồng thời sắp xếp lại các mục điều tra và hình thành bảng khảo sát đầu tiên cho nghiên cứu.

Việc nghiên cứu tổng quan tài liệu nhằm chỉ ra cấu trúc bảng câu hỏi phù hợp với những người được khảo sát khác nhau. Các câu hỏi cung cấp một khuôn khổ để đảm bảo tính phổ biến của vấn đề cần nghiên cứu. Bằng cách sử dụng ý kiến chuyên gia, bảng hỏi sẽ được tinh chỉnh sao cho dễ hiểu, dễ trả lời và phù hợp với bối cảnh nghiên cứu. Mục đích chính là phải xây dựng được một bộ câu hỏi sử dụng cho điều ra sơ bộ trong giai đoạn này.

Bước 2: Nghiên cứu định lượng sơ bộ

Trong bước này, theo Hair và ctg (2010) đề nghị rằng, mẫu khảo sát thử nghiệm nên được xác định khoảng 100 trường hợp, đây là tần số trung bình để chỉ ra những điểm yếu tiềm năng trong phiếu khảo sát.

Theo đó, 100 phiếu khảo sát được phát ra để thực hiện cho cuộc điều tra sơ bộ. Các cá nhân được chọn để trả lời là những nhà lãnh đạo, quản lý và chuyên viên thuộc 35 đơn vị đã từng tổ chức sự kiện du lịch MICE. Sau khi thu thập các phiếu khảo sát thử này, tiến hành đánh giá độ tin cậy và giá trị của thang đo. Những biến đo lường có tương quan biến tổng thấp, nhỏ hơn 0,3 sẽ bị loại. Hệ số Cronbach’s Alpha của thang đo nên có giá trị lớn hơn 0,6 là thang đo có thể chấp nhận được về độ tin cậy. Tiếp  tục, sẽ tiến hành phân tích nhân tố khám phá (EFA – Exploratory Factor Analysis) để xác định giá trị hội tụ và giá trị phân biệt của thang đo. Những biến có yếu tố tải nhân tố nhỏ hơn 0,5 sẽ được xem xét tầm quan trọng trước khi chọn hay loại bỏ (Nguyễn Đình Thọ, 2011). Sau khi phân tích các nhóm nhân tố hoàn chỉnh, sẽ thực hiện tính lại hệ số Cronbach’s Alpha cho từng nhóm nhân tố của mô hình lý thuyết để kiểm định lại một lần nữa độ tin cậy của các thang đo sau khi một số biến nào đó đã được loại khỏi thang đo từ kết quả của phân tích EFA. Thang đo sau kiểm định này sẽ được sử dụng cho khảo sát chính thức.

Bước 3: Nghiên cứu định lượng chính thức

Đối tượng khảo sát: nghiên cứu này tiến hành khảo sát các lãnh đạo và chuyên viên đang công tác các đơn vị đã tổ chức một trong các hoạt động MICE tại TP Hồ Chí Minh, và một số tỉnh lân cận trong vùng Đồng Nam bộ thường có tổ chức hoạt động du lịch MICE đến Đà Lạt.

Mẫu nghiên cứu: được chọn theo phương pháp thuận tiện. Về kích thước mẫu, nhiều nhà nghiên cứu cho rằng một kích thước mẫu lớn thường là thích hợp. Hair và ctg (2010) cho rằng kích thước mẫu cần phải được xem xét trong sự tương quan với số lượng các thông số ước lượng và nếu sử dụng phương pháp ước lượng ML (Maximum Likelihood) thì kích thước mẫu tối thiểu phải từ 100 đến 150. Nhiều nghiên cứu đã báo cáo rằng có một mối liên hệ giữa kích thước mẫu và sự phù hợp với mô hình, kích thước mẫu tối thiểu lớn hơn 200 là thích hợp. Mô hình và số lượng các chỉ số phù hợp như GFI, TLI, CFI là tương đối ổn định và nhất quán dựa trên phương pháp ước lượng ML tại cở mẫu 250 hoặc lớn hơn (Hair và ctg, 2010). Do vậy, các khái niệm trong mô hình nghiên cứu được đánh giá kiểm định trên cơ sở dữ liệu điều tra với kích thước mẫu là N2 = 400 quan sát. Hai nội dung chính được thực hiện trong bước nghiên cứuchính thức này: (1) phân tích nhân tố khẳng định (CFA) và (2) mô hình nghiên cứu được kiểm định bằng phân tích mô hình hóa cấu trúc tuyến tính (SEM).